Cảm nghĩ về những người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Cảm nghĩ về những người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính

về những người lính lái xe trong

Bài làm

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Mà lòng phơi phới dậy tương lai”

Những câu thơ âm vang như gợi về một quá khứ lịch sử hào hùng của dân tộc thời kháng chiến chống Mĩ. Những năm tháng ấy, những ấy rất tự nhiên đi vào những trang văn, trang thơ, trong đó có các tác phẩm của . Ấn tượng mãi trong tôi là hình tượng người chiến sĩ trong “Bài thơ tiểu đội xe không kính”.

Nếu chọn những gương mặt nhà thơ tiêu biểu trong thời chống Mĩ chắc chắn không thể thiếu Phạm Tiến Duật với giọng như hào hùng, lạc quan và cũng đầy lãng mạn. Ông đã quen thuộc với bạn đọc bao thế hệ bằng những vần thơ mà sau này được phổ nhạc rất nhiều như “Trường Sơn đông Trường Sơn tây” hay “Gửi em cô xung phong”… Bằng một cái nhìn đầy trân trọng, yêu quý, hình ảnh người chiến sĩ hiện lên trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” đẹp đẽ và cao cả.

Đó là một tư thế rất ung dung bình thản:

“Ung dung buồng lái ta ngồi

Nhìn đất nhìn trời nhìn thẳng..”

Dù cho những chiếc xe không có kính, dù “gió vào xoa mắt đắng”, chim muông sao trời cứ thế đột ngột sao vào buồng lái thì họ cũng chẳng hoảng sợ cũng chẳng giật mình. Họ cứ thế cầm chắc tay lái. Họ mở rộng tầm mắt mình để nhìn xung quanh trời đất và nhìn thẳng về phía trước. Phía trước là chạy tới tương lai, tới ánh sáng, của lí tưởng của cách mạng.

Xem thêm:  Tả cây bàng lớp 6, bài văn miêu tả cây bàng ở trường em
Loading...

Đó còn là sự lạc quan yêu đời và vượt lên trên mọi hiện thực gian khó. Không có kính, vật chất thiếu thốn nhưng họ chưa bao giờ nản lòng, than thở hay tỏ ra yếu đuối. Dù có lấm lem bụi đất họ vẫn có thể cười “ha ha”. Tiếng cười vang vọng giữa núi rừng Trường Sơn đại ngàn như làm cho không gian thêm náo động.  Dù mưa có tuôn xối xả làm ướt hết áo quần thì họ vần tự động viên mình rằng gió lùa vào lại mau khô thôi.

Ở người chiến sĩ còn sáng lên tình đồng đội thắm thiết:

“Những chiếc xe từ trong bom rơi

Đã về đây họp thành tiểu đội

Gặp bè bạn suốt dọc đường đi tới

Bắt tay nhau qua cửa kính vỡ rồi”

Đâu chỉ có một mà phải có tới hàng chục chiếc xe đều không có kinh gặp gỡ nhau trong mưa bom bão đạn để họp thành tiểu đội. Trong giờ phút ngắn ngủi, họ trao nhau những cái bắt tay thắm tình nồng ấm. Trong cái bắt tay ấy trao gửi tất cả sự yêu mến, động viên cùng nhau phấn đấu cho chặng đường phía trước và cũng gửi gắm niềm tin bình an. “Bắt tay nhau qua cửa kính vỡ rồi” chính là biểu tượng cho tình cảm đồng chí cao đẹp bung nở tỏa hương ngay trên nền của hiện thực khốc liệt. Định nghĩa về của họ cũng rất giản đơn “chung bát đũa nghĩa là đấy”. Những tình cảm tuy nảy nở đơn sơ nhưng vô cùng gắn bó và chân thành.

Xem thêm:  Nghị luận về lòng biết ơn

Một vẻ đẹp lấp lánh trong tâm hồn của những người lính này nữa chính là một sự hiên ngang bất khuất và một lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần chiến đấu anh dũng:

Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước

Chỉ cần trong xe có một trái tim.

Hình ảnh khép lại bài thơ đã khái quát lại những phẩm chất tốt đẹp nhất của những chàng trai tuổi hai mươi đã không tiếc tuổi xuân của mình rời khỏi giảng đường đại học. Đó là trái tim của lý tưởng, của những tình cảm cao thượng. Đó là trái tim hướng về miền Nam ruột thịt, về tương lai tươi sáng.

Gặp gỡ những người chiến sĩ trong thơ của Phạm Tiến Duật tôi càng thêm khâm phục và biết ơn thế hệ đi trước và trân trọng cuộc sống hôm nay!

Loading...

Có thể bạn quan tâm

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích “Trong lòng mẹ” của Nguyên Hồng