Cảm nhận vẻ đẹp người lính Tây Tiến qua bài thơ Tây Tiến

Cảm nhận vẻ đẹp người lính Tây Tiến qua bài thơ Tây Tiến

vẻ đẹp người lính qua bài thơ

Bài làm

Ai đó từng nói: “Thơ là kết tinh, thơ là ngọc đọng, thơ là phiến Kỳ nam trong rừng trầm hương, thơ là hạt minh châu trong biển hạt trai, thơ là tinh hoa trong vườn phương thảo”. Đọc thơ , ta cảm thấu hơn ý nghĩa của câu nói này. “Tây Tiến” được xem là một tác phẩm nổi bật của nhà thơ, trong đó vẻ đẹp người lính Tây Tiến là một trong những hình ảnh được tác giả phác họa rõ nét và chân thực nhất.

Năm 1948, nhà thơ Quang Dũng đã phải dời đơn vị mình đang công tác để chuyển sang một đơn vị mới tại Phù Lưu Chanh. Từng câu thơ, từng hình ảnh trong bài đều chứa chan một nỗi nhớ thương, một tình cảm trân trọng tác giả dành cho đồng đội, cho đơn vị, cho mảnh đất mình từng trải qua những ngày tháng gian lao vì độc lập của dân tộc, tự do của nhân dân. Hình ảnh người lính Tây Tiến được tác giả khắc họa xuyên suốt bài thơ, họ là những người lính hào hiệp, dũng cảm và cũng rất hào hoa, lãng mạn.

Quang Dũng đã phác họa nên hình tượng người lính Tây Tiến mang vẻ đẹp hào hùng. Họ là những quyết tâm, mang sức mạnh quả cảm sẵn sàng vượt khó khăn gian khổ để chinh phục thử thách. Càng trong gian truân, gập ghềnh, vẻ đẹp ấy lại càng hiện lên rõ nét:

“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây, súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa sa khơi
Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”

Động từ “dốc” hướng cái nhìn của con người để chiêm ngưỡng cảnh núi non hùng vĩ. Những từ láy “khúc khuỷu”, “thăm thẳm”, “heo hút” đã gợi ra sắc nét vẻ hoang sơ, gập ghềnh của thiên nhiên núi rừng miền tây. Điệp từ “ngàn thước” khi kết hợp cùng phép đối lập “lên – xuống” gợi liên tưởng đến những ngọn núi dốc đứng đầy hiểm nguy. Hình ảnh “thác oai linh gầm thét”, “cọp trêu người” như là một cách cường điệu hóa của tác giả để qua đó tô đậm cái hoang dại và đầy bí ẩn của núi rừng nơi đây. Người lính Tây Tiến, họ còn là những con người chủ động, ngang tàn và mang vô cùng cao đẹp. Họ dũng cảm chấp nhận cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, nhưng vượt lên tất cả, sự chủ động, mạnh mẽ luôn tiếp thêm sức mạnh tinh thần để họ vượt qua đớn đau, mất mát. Hình ảnh “Anh bạn dãi dầu không bước nữa/ Gục lên súng mũ bỏ quên đời” là một cách nói giảm nói tránh về sự hi sinh, mất mát. Vì những đồng đội đã ngã xuống ấy, họ càng mạnh mẽ, quyết tâm hơn trên chặng đường bảo vệ tổ quốc đầy gian lao thử thách.

Xem thêm:  Thuyết minh về tác giả Trương Hán Siêu và Phú sông Bạch Đằng

Bên cạnh vẻ đẹp hào hùng, người lính Tây Tiến còn mang vẻ đẹp hào hoa, phong nhã. Nét hào hoa ấy được thể hiện rõ nét khi người lính Tây Tiến đứng trước vẻ đẹp thơ mộng hữu tình của thiên nhiên Tây Bắc. Và những tâm hồn ấy cũng thật trẻ trung, lãng mạn trong những đêm liên hoan ấm áp tình quân dân:

Loading...

“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”

Bút pháp lãng mạn đã được Quang Dũng vận dụng tối đa ở đoạn thơ này để phác họa nên một bức tranh giàu chất thơ và đậm chất họa. Tâm hồn người lính như thả theo những khúc nhạc, điệu mua vui say mê đắm. Hình ảnh một doanh trại tưng bừng sắc lửa hoa rực rỡ, ấm áp đã gợi lên khung cảnh trữ tình đầy ánh sáng. Con người trong không gian ấy hiện lên đầy trẻ trung, lãng mạn, vui say. Vẻ đẹp hào hoa ở người lính còn được thể hiện trong giấc mơ về những cô gái Hà thành: “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”. Rõ ràng, đằng sau dáng vẻ hào hùng là một tâm hồn nhạy cảm, lãng mạn của những chàng trai trẻ tuổi, hình ảnh người lính vì thế mà được khắc họa càng thêm chân thực, sống động.

Hào hùng, hào hoa là vậy, ở người lính Tây Tiến còn bừng sáng lên vẻ đẹp bi tráng. Hơn một lần trong tác phẩm này, ta bắt gặp Quang Dũng nhắc đến sự hi sinh “bỏ quên đời”, “về đất”, nhưng tất thảy đều rất nhẹ nhàng, thanh thản như về với đất mẹ tổ quốc ấm êm. Cái chết có lẽ đã trở thành một chất liệu thẩm mỹ để tạo nên vẻ đẹp mang tính chất bi hùng ở người lính Tây Tiến. Đó là sự hy sinh mang ánh hào quang, sự ra đi tác động đến lòng người, đến cả thiên nhiên đất trời. Đó là những sự hy sinh cao cả và đẹp đẽ.

Xem thêm:  Kể về một cuộc gặp gỡ với các anh bộ đội – Ngữ Văn 9

Đọc “Tây Tiến”, hình dung ra những vẻ đẹp mà nhà thơ khéo léo phác họa, ta cảm nhận được dường như vẻ đẹp ấy đã được gợi nên từ những cảm xúc, những thiêng liêng và vô cùng gần gũi, thân quen của nhà thơ trong khoảng ông gắn bó với đoàn quân Tây Tiến, lên thác xuống ghềnh, chinh phục hiểm nguy để bảo vệ tổ quốc cùng anh em đồng đội. Có lẽ chính điều đó đã tạo nên vẻ đẹp rất riêng của người lính Tây Tiến, đồng thời cũng gợi ra vẻ đẹp của cả một thế hệ anh hùng trong thời kì kháng chiến đấu tranh hào hùng, đáng nhớ của dân tộc. Hình tượng người lính trong bài thơ vừa có sự kế thừa song cũng có những nét sáng tạo. Để khắc họa nên một hình tượng sinh động, chân thực nhất, nhà thơ Quang Dũng đã vận dụng sáng tạo và thành công bút pháp lãng mạn trên cái nền của hiện thực. Vẻ đẹp người lính cơ hồ được tạo dựng thành công và sống động như vậy một phần là bởi chính tác giả cũng từng là một người lính, có tham gia và gắn bó với đoàn quân của mình, là câu chuyện của một người lính viết về những người lính; song có lẽ chính hiện thực lịch sử hào hùng cũng đã chắp cánh cho tâm hồn nhà thơ chắp bút phác họa ra hình ảnh người lính bằng vẻ đẹp ngôn từ. Điều đó đã thể hiện một mối quan hệ khăng khít, chặt chẽ giữa văn học và lịch sử thời đại đồng thời thể hiện sự trải nghiệm của nhà thơ trong quá trình sáng tác văn học.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ “Chiều xuân” của Anh Thơ

Nhận xét đó thực sự rất đúng về bài thơ đặc biệt là hình tượng người lính Tây Tiến, hình tượng góp phần làm cho tác phẩm thêm sống động và giàu ý nghĩa hơn, lưu lại nhiều dấu ấn trong trái tim người đọc.

Loading...