Phân tích cảm nhận đoạn 3 bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Phân tích cảm nhận đoạn 3 bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

đoạn 3 của

Bài làm

Nhà phê bình Đặng Anh Đào từng nhận xét: “ Tây Tiến là khúc độc hành để Quang Dũng và những người đồng đội tìm về đoạn đời chiến binh gian khổ mà hào hùng.” Thật vậy, đoạn thơ thứ ba của “Tây Tiến” chính là khúc tráng ca đầy anh dũng về những khổ đau, mất mát mà người lính phải đối mặt trên hành quân bảo vệ đất nước. Đoạn thơ toát lên khí chất hào sảng, kiên cường rung động lòng mỗi thế hệ bạn đọc.
Quang Dũng là một trong những tài năng hiếm có của nghệ thuật Việt Nam khi có thể tham gia viết thơ, văn, là nhà soạn nhạc tài ba, nhưng đồng thời cũng là người chiến sĩ anh dũng xông pha trận mạc trong cuộc kháng chiến chống Pháp trường kỳ của dân tộc. Trong giây phút đầy xúc động khi chia tay đồng bào miền tây Bắc tại mảnh đất Phù Lưu Chanh để trở lại thủ đô, chính nỗi nhớ thương đã gợi lòng thi sĩ, là nguồn cảm hứng cho bài thơ” ra đời năm 1948. Bài thơ chính là lời tự sự của tác giả về những ngày tháng gian khó trên chiến trường, nhưng vẫn thấm đượm tình cảm trữ tình lãng mạn giữa quân và dân, giữa đồng chí với đồng bào.

Xem thêm:  Anh/ chị hãy nêu cảm nhận của mình về cô bé bán trong trong tác phẩm cùng tên của An-đec-xen
Loading...
  • “Anh bạn dãi dầu không bước nữa,
  • Gục lên súng mũ bỏ quên đời!
  • Chiều chiều oai linh thác gầm thét,
  • Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người.”

Chỉ bằng bốn dòng thơ ngắn gọn, Quang Dũng đã khắc họa trước mắt bạn đọc tinh thần quả cảm khi đối diện với mất mát đau thương của người lính Tây Tiến giữa núi rừng miền Tây Bắc. Họ ngày ngày phải hàn quân trên quãng đường gập ghềnh với núi cao, đèo sâu, vực thẳm đe dọa tính mạng . Và rồi sau hàng trăm ngàn bước, có những chiến sĩ đã lặng lẽ gục xuống, “không bước nữa”. Đó có thể là giây phút nghỉ ngơi hiếm hoi của người lính trên hành trình mệt mỏi, nhưng đó cũng có thể là giờ phút họ trở về với đất mẹ bình yên. Quang Dũng nói đến cái chết nhưng người đọc không thấy ở đó sự bi lụy, đáng thương. Trong mắt thi sĩ, đó là sự hy sinh anh dũng, là thời khắc trở về với chốn bình yên của tâm hồn. “Bỏ quên đời”- ba chữ thật hồn nhiên, thật lạc quan và cũng thật cao ngạo thấm đượm tinh thần thơ Quang Dũng. Sự hi sinh của họ không phải gục ngã cúi đầu mà là sự cống hiến cao cả cho từng tấc đất và bầu trời độc lập của dân tộc.
Trên chặng đường hành quân của mình, binh đoàn Tây Tiến dừng chân đóng quân tại Mường Hịch. Giữa rừng núi thâm u, họ phải đối mặt với vô vàn khó khăn, đặc biệt là thú dữ. Những bước chân cọp hùm luôn rình rập đâu đây, đe dọa tính mạng con người. Giữa nơi rừng thiêng nước độc, dường như những người lính trẻ chỉ cần sơ xảy chút thôi cũng có thể phải trả giá bằng cả tính mạng. Binh đoàn tây Tiến quy tụ những trai tráng từ mảnh đất thủ đô, họ còn trẻ, còn nhiều bỡ ngỡ, xa lạ với nơi đây nhưng vẫn quyết tâm lên đường, sẵn sàng đối diện với cam go để bảo vệ , độc lập cho đất nước. Tinh thần ấy thật đáng ngợi khen và trở thành tấm gương cho những thế hệ mai sau. Quang Dũng nhớ về Tây Tiến là nhớ về binh đoàn, nhớ về những tháng ngày chiến đấu khôn cùng và cũng để khắc ghi tinh thần chiến đấu quật cường của cả dân tộc. Phải chăng vì thế “Tây Tiến” luôn vang dậy không khí hào sảng trong lòng bao thế hệ bạn đọc.
Bằng một khổ thơ ngắn gọn nhưng bạn đọc cũng dần mường tượng ra được bức tranh Tây Tiến mà Quang Dũng phác họa trong toàn áng thơ. “Tây Tiến” xứng đáng ghi tên vào những tuyệt tác của chống Pháp, “là đứa con tráng kiện, hào hoa của đời thơ Quang Dũng.”

Xem thêm:  Nhận xét nghệ thuật tả người tả cảnh của Nguyễn Du trong Truyện Kiều
Loading...