Phân tích tác phẩm Rừng Xà Nu của nhà văn Nguyễn Trung Thành

Phân tích tác phẩm Rừng Xà Nu của nhà văn Nguyễn Trung Thành
Đánh giá bài viết

Phân tích tác phẩm Rừng Xà Nu của nhà văn Nguyễn Trung Thành

Bài làm

Nguyễn Trung Thành đã chọn cho mình một vùng đất kiên cường, con người bất khuất nhưng cũng thật chân thành, mộc mạc  – Tây Nguyên để sáng tác các tác phẩm văn chương. Một trong số đó không thể không nhắc đến tác phẩm “Rừng xà nu” sáng tác trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Người ta đọc và cảm nhận thấy được “Rừng xà nu” được xem là một truyện ngắn thế nhưng dung lượng thông tin của nó lại thật lớn lao. Nói một cách khác thì tác phẩm chính là một bản anh hùng ca về cuộc chiến đấu anh hùng của đồng bào Tây Nguyên. Thêm với đó chính là sự trưởng thành của một thế hệ cách mạng mới, trẻ trung nhiệt tình, mưu trí và kiên cường nơi đây.

Tác phẩm “Rừng xà nu” đã có mở đầu bằng hình ảnh rừng xà nu quanh làng Xô Man của người Strá. Ở đây có một rừng xà nu bất chấp đạn bom, cây xà nu như đã vượt lên sự hủy diệt tàn bạo của kẻ thù để có thể tiếp nhận ánh nắng mặt trời duy trì sự sống của mình. Hình ảnh rừng xà nu tràn trề sức sống cho dù là đại bác của bọn giặc lúc nào cũng rình rập “đã thành lệ, mỗi ngày hai lần, hoặc buổi sớm và xế chiều, hoặc đứng bóng vào xẩm tối, hoặc nửa đêm và trở gà gáy”. Thế nhưng đáng nói ở đây thì “Cả rừng xà nu hàng vạn cây không có cây nào là không bị thương. Có những cây bị chặt đứt ngang nửa thân mình. Ở những vết thương, nhựa ứa ra, tràn trề, thơm ngào ngạt long lanh nắng hè gay gắt, rồi dần dần bầm lại. và đặc quệnh thành từng cục máu lớn. Có những cây con vừa lớn ngang ngực lại bị đại bác chặt đứt làm đôi, năm mười hôm thì cây chết. Nhưng cũng có những cây vượt lên được cao hơn đầu người, cành lá xum xuê như những con chim đã đủ lông mao, lông vũ. Đại bác không giết nổi chúng, những vết thương của chúng chóng lành như một thân thể cường tráng. Chúng vươn rất nhanh, thay thế những cày đã ngã. Cứ thể hai ba năm nay rừng xà nu ưỡn tấm ngực lớn của mình ra, che chở cho làng…”.

Tác giả Nguyên Ngọc miêu tả rừng xà nu bằng một thứ ngôn ngữ mang trong mình rất giàu chất thơ, chắt lọc và lại còn mang một tinh tế ở một thứ ngôn ngữ vừa tả vừa gợi, đồng thời như lại còn mở ra những liên tưởng phong phú cho người đọc. Viết về hình ảnh rừng xà nu ở trong tác phẩm thì đây quả thực cũng chính là hình ảnh tả thực. Cây xà nu cùng với các đặc tính của mình cũng đã cho thấy được đây là một hình ảnh thực của loài cây luôn ham ánh sáng đồng thời lại là biểu tượng cho người dân Xô – man.

Phân tích tác phẩm Rừng Xà Nu

Nguyễn Trung Thành thật tài tình khi ông đã tái hiện chân thực cuộc chiến đấu kiên cường của nhân dân Tây Nguyên ở ngay trong những ngày đánh Mĩ. Tác gủa cũng tập trung miêu tả sự trưởng thành của một tế hệ như tiếp nối, phát huy thêm được những truyền thống anh hùng, bất khuất của ông cha ta và đó cũng đã phản ánh được sự trưởng thành của nhân dân Tây Nguyên. Tiêu biểu cho thế hệ thanh niên đó là Tnú và Dít, chính sự trưởng thành của họ gắn liền với cuộc đấu tranh của nhân dân Strá làng Xô Man.

Nhân vật Tnú được khắc họa và xây dựng lên là nhân vật mồ côi cha mẹ từ nhỏ, được dân làng đùm bọc và nuôi dạy khôn lớn. Ngày Tnú đến với cách mạng ngay từ những ngày gian khổ có biết bao nhiêu ác liệt nhất khi mà Mĩ Diệm đang ngày đêm khủng bố cách mạng ở khắp mọi nơi. Nhân vật Tnú đã chững kiến cảnh đau thương của dân làng. Để răn đe, cũng như đe dọa tinh thần kháng chiến của nhân dân Xô – man và người Tây Nguyên thì chúng đã có những hành động man rợ: “treo cổ anh Xút lên cây vả đầu làng, giết bà Nhan, chặt đầu cột tóc treo đầu súng”. Từ nhỏ thì Tnú đã tham gia vào cách mạng và dũng cảm nuôi dấu cán bộ và học hỏi ở anh Quyết rất nhiều điều. Chính sự dũng cảm, tinh thần yêu nước đã giúp cho Tnú có được một tinh thần gan góc, dũng cảm. Rồi trong một lần liên lạc Tnú bị bắt và bị cho vào ngục Kon Tum, khi được tại ngoại thì Tnú là một thanh niên, trưởng thành hơn về nhân cách. Tnú cũng luôn luôn hiểu rõ nhiệm vụ của mình khi tiếp nhận lời trăng trối của anh Quyết. Tnú lúc này cũng đã trở thành người lãnh đạo cho chính cuộc chiến đấu của dân làng Xô Man. Khi lớn lên Tnú và Mai – cô bạn hồi nhỏ đã thành vợ thành chồng.

Thử thách tiếp đến với Tnú đó là khi bọn giặc ở đồn Dác Hà xuống làng Xô Man truy bắt anh thì vợ con anh rơi vào tay chúng. Thực sự Tnú không thể cầm lòng trước cảnh giặc tra tấn vợ con cho nên Tnú lại phải ra đối đầu với bọn chúng. Có thể thấy được chính trong cuộc đối đầu này thì với phẩm chất kiên cường của anh càng sáng, càng đẹp hơn bao giờ hết. Khi giặc bắt Tnú, chúng lại đốt mười ngón tay anh và biến mười ngón tay đó trở thành hình ảnh của 10 ngọn đuốc. Nén nỗi đau không kêu nửa lời sau đó khi sự hống hách của kẻ thù lên đến đỉnh điểm thì tiếng “giết” vang lên lúc đó khiến dân làng nổi dậy. Chính sự nổi dậy của dân làng đã cứu thoát Tnú rồi sau đó Tnú cũng vào giải phóng quân đi giải phóng cho nhân dân, cũng như giải phóng đất nước với một nhận định sâu sắc hơn.

Trong tác phẩm thì cùng thế hệ của Tnú còn có Dít – một cô bí thư chi bộ xã kiêm chính trị viên xã đội làng Xô Man. Dít rất gan góc và còn là một cô bé cương nghị. Khi nhân vật Dít chứng kiến cái chết đau thương của chị Mai, Dít lúc đó cũng cứ lầm lì không nói gì cả. Đó là mổ ánh mắt ráo hoảnh trong khi mọi người cả cụ già, đều khóc hết.

Thông qua câu truyện thì nhân vật Tnú và Dít tiêu biểu cho thế hệ thanh niên làng Xô Man. Có thể nhận thấy được chính từ lòng căm thù của họ đến với cuộc chiến đấu của dân tộc và thêm nữa ở chính trong cuộc chiến đấu đó, họ trưởng thành. Độc giả nhận thấy được sự trưởng thành của họ có cội nguồn dường như cũng đồng thời có cả sự ý thức, cũng như dìu dắt của dân tộc.

Hình ảnh của cụ Mết chính là đại diện cho thế hệ cách mạng đi trước của làng Xô Man. Qủa không sai chút nào khi nói cụ Mết chính là pho sử sống, là chỗ dựa tinh thần của dân làng. Trong cuộc đời của cụ đã nếm trải qua nhiều đau khổ, đã thu lượm được nhiều kinh nghiệm quý báu, chính vì thế cho nên cụ luôn luôn nhắc nhờ con cháu nhớ tới quá khứ đau thương, bao nhiêu sự bất khuất cúa quê hương. Với cụ Mết, cụ đã đúc rút ra bài học đối với kẻ thù thì nếu chỉ có hai bàn tay trắng, chỉ với bàn tay không có gì thì không thể nào đối đầu với chúng được. Chúng ta phải cầm vũ khí đứng lên mà thôi. Câu nói đó được hội tụ, thể hiện đầy đủ trong câu: Chúng nó cầm súng, mình phái cầm giáo.

Khi đọc “Rừng xà nu” khiến cho độc giả có cảm tưởng như được xem một bộ phim về số phận một con người trong đó chứa biết bao sự kiện. Thêm với đó chính là những nhân vật anh hùng trong Rừng xà nu không chỉ rung cảm người đọc ở sự vượt lên hoàn cảnh khốc liệt trước chiến tranh mà còn ở những xúc động, những tình cảm thầm kín nơi họ.

Thực sự chính trên những trang viết của mình thì nhà văn Nguyễn Trung Thành cũng thường trải những cảm xúc trữ tình của ông về con người, về cả đất nước quê hương. Không sai tẹo nào khi nhận xét được tác phẩm “Rừng xà nu” chính là chuyện của con người nhưng qua đó ta thấy số phận của một dân tộc anh hùng.

Minh Tân

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...