Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan
Đánh giá bài viết

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan

Bài làm

“Qua đèo Ngang” là một trong những bài thơ đặc sắc, nó đã khiến cho tên tuổi của Bà Huyện Thanh Quan có một vị thế xứng đáng trên văn đàn văn học Việt Nam. Ra đời vào thời điểm Bà Huyện Thanh Quan đi qua đèo ngang – một con đèo có phong cảnh hữu tình. Giọng thơ như buồn man mác, nỗi buồn như cứ len lỏi sâu vào trong lòng người. Thêm với đó là một sự bộc lộ tâm trạng vô cùng cô đơn của nữ thi sĩ cùng với sự tiếc nuốc về thế sự đất nước lúc bấy giờ.

Độc giả thấy được Bà Huyện Thanh Quan sáng tạo nhưng vẫn có nét truyền thống, điều này được thể hiện thông qua việc, bài thơ được viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật có kết cấu đề thực luận kết nghiêm ngặt. Với phần mở đầu tứ thơ với hai câu đề vô cùng độc đáo:

Bước đến đèo Ngang bóng xế tà

Cỏ cây chen đá, lá chen hoa.

Chỉ với hai câu thơ đầu tiên thôi mà tác giả cũng đã khai mở toàn bộ không gian, khai mở ra cả một thời gian khi sáng tác bài thơ. Chỉ với hai câu thơ đề với lối thơ rất tự nhiên, lối thơ không hề bị gò ép trong khuôn khổ chung của thời ấy. Người đọc có thể cảm nhận thấy được ở trong cảnh hoàng hôn “bóng xế tà” đó thì người nữ thi sĩ bước đến mang trong mình những cảm xúc khó tả. Đó là một cảm xúc vô cùng say đắm trong không gian rộng lớn sâu thẳm của đèo cao, thêm với đó chính là một khoảng thời gian mênh mông của trời chiều. Có thể thấy được ở trong thơ ca trung đại có bóng xế tà luôn cứ khơi gọi cho mỗi một con người có một chút gì đó lưu luyến về một khoảng thời gian của một ngày đã qua đi. Vào thời khắc bóng xế tà cũng đã khơi gợi một nét chấm phá để có thể làm nổi bật một nét chấm phá để có thể làm nổi bật của một ngày đã qua.

Thiên nhiên ở đèo ngang khi có hoàng hôn buông xuống hình ảnh cỏ cây chen đá, lá chen hoa này gợi lên một sức sống vô cùng tiềm ẩn của thiên nhiên. Tác giả sử dụng phép nhân hóa để thổi vào thiên nhiên có một sức sống thật mãnh liệt, luôn mạnh mẽ vươn lên ngay cả khi bóng chiều đổ xuống. Chính từ chính từng nhành hoa nhỏ bé kia như đang chen lên những tảng đá lớn thế rồi chính giữa một không gian ấy, thêm với đó là một cảnh vật mang một nét đẹp lạ lùng

Khi đứng từ gần đến xa, tác giả cũng đã thật tài tình như lại đưa mắt ra phía dưới đèo, con người xuất hiện thông qua câu:

Lom khom dưới núi tiều vài chú

Lác đác bên sông chợ mấy nhà

Hình ảnh bức tranh thiên nhiên luôn luôn chỉ thêm đẹp khi có sự xuất hiện của con người. Thêm với đó chính là một biện pháp đảo ngữ các từ láy gợi tả như “lom khom” hay các từ “lác đác” và các chỉ được nhà thơ dùng trong bài đó là từ “vài” , “mấy”. Tất cả những điều này dường như đã làm không gian chở nên hiu hắt, thêm với đó thì hình ảnh con người thì quá đỗi nhỏ bé so với hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ chiều hôm. Khi đứng dưới chân núi, có vài chú tiều phu đốn củi lại còn có vài mái nhà thưa thớt quanh quanh. Hình ảnh không gian bao chùm lên toàn bộ cảnh vật là sự hiu quạnh đến tái tê.

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Qua Đèo Ngang 

Thêm với hai câu luận đó chính là nỗi buồn của thi sĩ trước cảnh giang sơn đất nước đang ngày một lụi tàn đó là câu:

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc

Thương nhà mỏi miệng cái gia gia.

Thêm với đó chính riếng kêu của con quốc hay chính là tiếng lòng nữ sĩ. Lấy tích điển tích xưa về vua Thục vì mất nước mà lại hóa thành con cuốc chỉ biết kêu lên những tiếng kêu đau thương. Những tiếng cuốc như cứ khắc khoải khi bóng chiều buông. Tất cả những xúc cảm của thi sĩ khéo bộc lộ một cách trực tiếp bằng hai câu luận. Sử dụng nghệ thuật chơi chữ đồng âm vô cùng độc đáo kết hợp với biện pháp nhân hóa đau lòng, mỏi miệng để có thể cùng chuyển đổi cảm giác từ nỗi lòng thành tiếng thương. Thế rồi cũng lại tạo ấn tượng mạnh đã cho ta thấy bức tranh ấy không chỉ là cảnh vật mà còn là bức tranh tâm trạng đầy màu sắc đầy cung bậc cảm xúc của Bà Huyện Thanh Quan với tình yêu thương nước nhà thật sâu sắc.

Sử dụng với kết cấu đầu cuối tương ứng, người đọc có thể đưa ra hai câu kết khép lại những tâm trạng của thi nhân vô cùng độc đáo.

Dừng chân đứng lại: trời, non, nước

Một mảnh tình riêng ta với ta.

Có lẽ rằng chính cảnh vật khiến dừng bước chân trên con đường đến Phú Xuân. Thế rồi những cái bao la của đất trời, chính cái hùng vĩ của núi non, cái mênh mông của sông nước dường như níu bước chân nữ thi sĩ. Thế nhưng khi đứng trước không gian bao la của đèo Ngang thì nữ sĩ lại chợt nhận ra có một nỗi cơ đơn trong lòng mình và dường như cũng đã dần dần lấp đầy được tâm hồn và như bao chùm lên mọi cảnh vật đó là có một mảnh tình riêng. Khi khung cảnh càng rộng lớn thì nỗi cô đơn của người lữ khách. Nỗi buồn như trực trào ra, thấm sâu vào trong cảnh vật khiến cho cảnh vật như cũng nhuốm màu tâm trạng.

Bài thơ Qua Đèo Ngang đã khép lại, mở ra những suy tư khôn nguôi cho người đọc. Tất cả như đã khiến cho người ta nhớ về một thời đại lụi tàn, đó là hình ảnh một nữ thi sĩ bơ vơ. Thêm với đó thì hình ảnh bức tranh cảnh vật và tâm trạng ấy để lại biết bao cảm xúc trong lòng mỗi độc giả.

Minh Tân

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...